TÌNH YÊU THỜI ÔNG BÀ ANH

 

Các bạn thân mến, tình yêu hồi ông bà cha mẹ ngày xưa thật giản dị và có chút ngô nghê. Người Việt ta “hay” ở chỗ, dù là tình yêu hay bất cứ tình cảm gì, cứ hễ nhắc nhớ về quá khứ thì dễ khiến người khác mủi lòng và đồng cảm. Bạn và tôi chắc cũng có đôi lần thần tượng hóa tình yêu lãng mạn của ông bà ta ngày xưa ấy. Và chủ đề của Happy Time Radio số thứ 06 ngày hôm nay là về tình yêu thời Ông bà anh

Thời bao cấp khốn khó, cả gia tài của ông bà có khi chỉ là chiếc xe đạp cọc cạch đã phai màu sơn, ăn còn chưa đủ no, mặc còn chưa đủ ấm. Thế nhưng sao tình yêu vẫn cứ trong veo đến thế, vẫn lấp lánh trong khóe mắt cười mỗi khi ông bà kể về chuyện của mình.

Thuở ấy, tình yêu thường có một “khuôn khổ” nhất định theo kiểu “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, hoặc “trâu đi tìm cọc” chứ ít khi có chuyện “cọc đi tìm trâu”. Quần áo hẹn hò cũng chỉ là bộ bà ba, đồ bộ dài kín đáo. Thậm chí, những món quà trao tay cũng tối giản hết sức, chỉ là khăn len, khăn thêu, thiệp giấy tự làm. Có lẽ, chỉ cần được trò chuyện cùng người mình thích, cùng tản bộ trên con phố xưa cũ hay bờ đê đầu làng, uống với nhau ly trà và thủ thỉ những lời yêu đương ngô nghê cũng đủ khiến tình yêu hóa nhiệm màu.

Tình yêu của cái ngày xưa cũ ấy mỗi khi nhắc lại luôn thật bồi hồi, tưởng chừng như mới trải qua ngày hôm trước. Thời ấy, làm việc cật lực cũng chẳng đủ ăn nhưng nhắc đến tình yêu thì ai cũng nghiêm túc lắm, dù là “dòng thư tay viết vội, những lời ngây ngô đầu môi” nhưng chứa đựng trong đó cả một tình yêu to thật là to. Hết sức chân thành, hết sức nâng niu. Tình yêu thời ông bà chúng mình, yêu chỉ là yêu thôi, giản dị đến vô cùng. Làm gì có những mẩu bí kíp: hãy yêu một người như thế này, tuyệt đối đừng yêu một người như thế kia… để truyền tay nhau. Ấy thế mà ông bà vẫn đối đãi với nhau bằng cả con tim, không chút toan tính, không chút vụ lợi, một lòng một dạ với nửa kia của mình

Lãng mạn của tình yêu những ngày cũ kỹ ấy cũng chỉ là những chiều thong dong đạp xe trên bờ đê làng. Bà ngồi phía sau khẽ bám mấy ngón tay trắng trắng nhỏ nhỏ vào lưng áo của ông. Cái gì cũng từ tốn, nhẹ nhàng, chẳng hề vồ vập, vội vã. Một cái nắm tay cũng phải đắn đắn đo đo, chờ đợi đến lúc thích hợp để mà “chạm tay nhau một giây thôi, là nhớ nhau cả đời…”. Ở cái thời không có internet, không có smartphone, tình yêu bình dị đến lạ kỳ. Chỉ cần đơn giản như thế mà ông bà cũng ở với nhau được 50 năm có lẻ, tình cảm càng ngày càng nồng nàn hơn, có với nhau 5 7 đứa con, cháu chắt đầy đàn, như vậy là viên mãn.

Quay ngược thời gian lạc về quá khứ, tình yêu thế hệ cũ hiện lên thật dung dị như những thước phim đen trắng. Bộ phim ấy tuy không hề được trau chuốt bằng màu sắc nhưng vẫn ngập tràn sự chân thành và yêu thương. Tình cảm ấy có thể là những lời nói ngô nghê, những hành động đơn giản nhưng kỳ thực, lại xuất phát từ tận đáy lòng. Chúc các bạn có buổi chiều làm việc vui vẻ và hiệu quả, sớm tìm được người yêu bạn thật lòng và chân thành như tình yêu thời xưa ấy.