TUỔI HỌC TRÒ

 

Các bạn thân mến, Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất. Là bài Văn viết mãi không xong, là đề Toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: Nhà, trường, chỗ học thêm. Vậy mới nói có một loại tốt đẹp mang tên Thanh Xuân, có một loại chia ly mang tên Tốt Nghiệp. Và chủ đề của Happy Time Radio số thứ 3 ngày hôm nay là về “Cấp 3 – Những tháng năm tươi đẹp nhất ”

Tuổi học trò là một điều gì đó thiêng liêng quá đỗi. Khi những xúc cảm chạm nhẹ, dịu dàng lan tới từng trái tim, mỗi rung động lại kèm theo cái đỏ mặt ngượng ngùng và có biết bao nhiêu bức thư ngăn bàn chưa dám gửi… Không có cuộc gặp nào tránh khỏi phút chia tay. Biết là thế nhưng vẫn thật không nỡ. Cuối cùng cũng không phải sợ nơm nớp bị cô túm lên bảng, không còn sợ bị cô phát hiện lúc ngủ gật, cũng không cần thót tim khi bị cô gọi lên trả bài. Đáng sợ nhất không phải là chia ly mà là sự nuối tiếc.

Tiếng chuông vào giờ, tan lớp. Tiếng cô giảng bài, tiếng thầy dạy dỗ. Tiếng chúng bạn tíu tít. Tiếng ăn vụng trong giờ. Tiếng lật sách, tiếng bút thước. Tất cả những âm thanh ấy đều là thanh xuân tươi đẹp nhất. Hóa ra, khoảng cách từ tầng 1 đến tầng 4, từ tòa A sang tòa C, từ chỗ cô giáo chủ nhiệm cho đến câu học sinh bàn cuối, thật ra chỉ có vỏn vẹn 3 năm.

Bạn bè ấy mà, có khi hôm nay nói một câu “tạm biệt” xong, rồi cũng không thể ngờ rằng, những năm tháng sau này không còn cơ hội được nói câu “tạm biệt” ấy nữa. Tình bạn không hết hạn sử dụng, tình bạn chỉ chầm chậm trở thành chiếc hộp cũ kỹ mà người ta muốn cất vào một góc nhỏ nào đó mà thôi. Tại những ngày ánh mặt trời rực rỡ chói chang nhất chúng ta biết có nhiều thứ đã kết thúc. Sau này trên đường đời đông đúc, đứa hào quang sáng chói, đứa ảm đạm yên bình, cũng đừng quên rằng, chúng ta đã từng ngồi chung trong một lớp học, từng cùng đau đầu vì một kì thi.

Cấp 3 là cái tuổi không phải là trẻ con cũng chẳng phải trưởng thành, nó lưng chừng giữa 2 khoảng cách . Cấp 3 ta biết được mình không còn nhỏ để vô tư chơi đùa, cũng không phải lớn để lo mưu sinh cuộc sống. Cấp 3 là những trải nghiệm non nớt, bồng bột mà ta đã từng trải qua, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ ta có thể trải nghiệm điều đó lần nữa. Tuổi thanh xuân cũng như mây trời. Vốn dĩ chẳng thể nào níu giữ nổi. Hi vọng rằng bạn sẽ luôn giữ trong mình những kỷ niệm tươi đẹp của thời thanh xuân ấy. Chương trình âm nhạc xin được phép khép lại tại đây, chúc các bạn có một ngày làm việc vui vẻ và hiệu quả.